FRANÇAIS

Le renard et sa Dame Commère

TIẾNG VIỆT

Cáo làm cha đỡ đầu


La louve donna naissance à un petit et invita le renard à être son parrain. « C'est tout de même notre parent proche, il est plein de bon sens et d'adresse: il pourra instruire mon petit garçon et l'aider à se débrouiller dans le monde. » En effet, le renard se présenta d'une façon tout à fait respectable et dit: « Bien chère Dame Commère, je vous remercie pour l'honneur que vous me faites, et, quant à moi, je veillerai à me comporter d'une façon qui vous réjouira. » Pendant la fête, il mangea de bon appétit et s'amusa beaucoup, puis il dit: « Bien chère Dame Commère, c'est notre devoir de subvenir aux besoins du petit. Il vous faut de la bonne nourriture pour qu'il prenne des forces. Je connais une bergerie où nous pouvons sans difficulté aller chercher un bon morceau. » Cette petite chansonnette plut à la louve et elle suivit le renard jusqu'à la ferme. Il lui montra la bergerie de loin et lui dit: « Là- bas, vous pourrez entrer sans qu'on vous voie. Pendant ce temps-là, je vais aller voir de l'autre côté si je ne trouve pas une petite poule à attraper. » Mais au lieu d'y aller, il s'installa à l'orée de la forêt, étendit ses pattes et se reposa. La louve se glissa dans la bergerie, mais il y avait là un chien qui se mit à faire du bruit, si bien que les paysans arrivèrent et, prenant la Dame Commère sur le fait accompli, ils lui assenèrent une volée. Elle réussit finalement tout de même à s'échapper et à se traîner à l'extérieur; le renard était là, il prit un air pitoyable et dit: « Ah, Dame Commère, quel triste sort j'ai connu! Les paysans m'ont attaqué et m'ont brisé tous les membres. Si vous ne voulez pas que je rende l'âme ici même, vous allez devoir me porter. » La louve elle-même ne pouvait avancer que lentement, mais elle se faisait beaucoup de souci pour le renard, si bien qu'elle le prit sur son dos et qu'elle porta lentement, jusque chez elle, le parrain qui était en parfaite santé. Il lui cria alors: « Adieu, Dame Commère, que ce rôti vous profite! » Il la railla bruyamment, puis il se sauva.
Sói cái sinh con trai, cho mời cáo đến làm cha đỡ đầu. Mụ nói:
- Bác ta là chỗ bà con họ hàng gần của mình, rất thông minh, nhanh trí, khéo léo mọi bề. Bác ấy mà dạy dỗ con mình thì nó ra đời mới nở mày nở mặt được với thiên hạ.
Cáo đứng dậy trịnh trọng đáp lại:
- Thưa bác, được bác tín nhiệm tôi rất lấy làm hân hạnh và xin đa tạ lòng quý mến của bác. Tôi xin cố gắng dạy dỗ cháu học hành tấn tới để bác được vui lòng.
Trong bữa tiệc mừng cáo ngồi đánh chén cẩn thận từ đầu tới cuối và nói chuyện bông đùa vui vẻ với mọi người. Ăn xong cáo nói:
- Bác sói thân mến, nuôi nấng dạy dỗ đứa trẻ là nhiệm vụ của chúng ta. Bác phải có thức ăn ngon cho cháu để nó mau khôn lớn, khỏe mạnh. Tôi biết một chuồng cừu, bọn ta kiếm miếng ngon ở đấy cũng dễ thôi.
Sói cái nghe bùi tai, liền đi cùng với cáo tới trang trại của gia đình nông dân kia. Cáo chỉ cho sói chuồng cừu ở phía xa và bảo:
- Bác có thể lần vào đấy, không ai thấy đâu. Trong khi đó tôi đi vòng sang phía bên kia xem có tím được con gà con qué nào không.
Thực ra cáo chẳng đi đâu cả, nó nằm ngay ở cửa rừng, duỗi chân nằm dài ở đó phơi nắng nghỉ ngơi.
Sói cái lần vào chuồng gặp ngay phải một con chó, chó sủa ầm lên làm cho nông dân chạy ùa ra tóm ngay được sói, đổ nước giặt pha bằng tro lên da nó mà đánh. Nhưng sau sói cũng tháo chạy, ráng sức lê ra tới cửa rừng.
Cáo vẫn nằm đấy, thấy sói nó làm ra bộ khổ sở, than vãn:
- Trời, bác sói ơi, tôi vừa bị một trận nên thân. Nông dân nọ nhảy ùa ra nện cho tôi một trận nhừ tử, mềm nhũn cả người. Nếu bác không định bỏ tôi nằm chết ở đây thì bác phải khiêng tôi đi.
Bản thân sói cũng phải ráng sức mà lết đi, nhưng nó lại băn khoăn lo ngại cho cáo nên đành cõng cáo trên lưng, sói phải ráng sức lết cõng ông bố đỡ đầu lành lặn, khỏe như vâm về đến tận nhà.
Về tới nhà cáo bảo sói:
- Thôi xin chào bác sói. Chúc bác có thịt quay ngon ăn.
Cáo cười rũ rượi rồi nhảy mất.

Dịch: Lương Văn Hồng, © Lương Văn Hồng




Comparez deux langues:













Donations are welcomed & appreciated.


Thank you for your support.