FRANÇAIS

Les enfants inégaux d'Ève

TIẾNG VIỆT

Mỗi người một nghề


Après qu'Adam et Ève eurent été chassés du paradis, ils durent se construire une maison sur une terre infertile et manger leur pain à la sueur de leur visage. Adam binait le champ et Ève filait la laine. Tous les ans, Eve mettait au monde un enfant, mais ses enfants étaient inégaux: certains étaient beaux, d'autres étaient laids. Après qu'il se fut écoulé un certain temps, Dieu envoya un ange chez Adam et Ève et leur fit annoncer qu'il allait venir voir leur foyer. Ève, heureuse que le Seigneur soit si bon, nettoya leur maison avec zèle, elle la décora de fleurs et recouvrit le sol de joncs. Puis elle alla chercher leurs enfants, mais seulement ceux qui étaient beaux. Elle les lava et les baigna, leur peigna les cheveux, leur mit des chemises propres et leur ordonna de se tenir convenablement et de faire preuve de bonnes manières en présence du Seigneur. Ils devraient s'incliner humblement devant lui, lui présenter leur main et répondre avec modestie et intelligence à ses questions. Les enfants laids, quant à eux, ne devaient pas se montrer. Elle en cacha un sous le foin, un autre sous le toit, le troisième dans la paille, le quatrième dans le poêle, le cinquième dans la cave, le sixième sous une cuve, le septième sous le tonneau de vin, le huitième sous sa vieille peau de bête, le neuvième et le dixième sous la pièce de drap dans laquelle elle cousait leurs vêtements, et le onzième et le douzième sous le cuir avec lequel elle fabriquait leurs chaussures.
Elle venait tout juste de terminer lorsqu'on frappa à la porte. Adam regarda à travers une fente et vit que c'était le Seigneur. Il ouvrit la porte avec déférence et le Père céleste entra. Les beaux enfants étaient tous alignés, ils s'inclinèrent, lui présentèrent leurs mains et se mirent à genoux. Le Seigneur, quant à lui, se mit à les bénir. Il posa ses mains sur le premier en disant: « Tu deviendras un roi très puissant ». Il s'adressa de la même façon au deuxième: « toi, un prince », et au troisième: « toi, un comte », et au quatrième: « toi, un chevalier », et au cinquième: « toi, un noble », et au sixième: « toi, un bourgeois », et au septième: « toi, un marchand », et au huitième: « toi, un savant ». Il les combla donc tous de sa bénédiction. Quand Ève vit combien le Seigneur était généreux et bon, elle se dit: « Je vais aller chercher mes enfants difformes, peut-être leur donnera-t-Il Sa bénédiction à eux aussi. » Elle courut alors les chercher sous le foin, sous la paille, dans le poêle et dans tous les autres endroits où ils étaient cachés. Toute cette troupe grossière, sale, teigneuse et noire de suie s'avança alors. Le Seigneur sourit, les considéra tous les uns après les autres et dit: « Ceux-là aussi, je vais les bénir. » Il posa Ses mains sur le premier et lui parla ainsi: « Tu deviendras paysan. » Au deuxième, Il dit: « toi, tu seras pêcheur », et au troisième: « toi, forgeron », et au quatrième: « toi, tanneur », et au cinquième: « toi, tisserand », et au sixième: « toi, cordonnier », et au septième: « toi, tailleur », et au huitième: « toi, potier », et au neuvième: « toi, charretier », et au dixième: « toi, marin », et au onzième: « toi, messager », et au douzième: « quant à toi, tu seras valet toute ta vie. »
Quand Ève eut entendu tout cela, elle dit:
- Seigneur, comme Tu distribues Ta bénédiction de façon inégale! Ce sont tous mes enfants, ceux que j'ai mis au monde: Ta bénédiction devrait être la même pour tous.
- Ève, lui répondit cependant le Seigneur, tu n'y entends rien. Ma mission et mon devoir sont de pourvoir le monde entier avec tes enfants: s'ils étaient tous princes et seigneurs, qui donc ferait pousser le blé, le moissonnerait, le moudrait et en ferait du pain? Qui travaillerait à la forge, qui tisserait, qui fabriquerait des meubles et construirait des maisons, qui creuserait la terre, qui taillerait les tissus et coudrait? Chacun doit représenter son état, de façon à ce qu'ils se conservent l'un l'autre et que tous soient nourris comme les membres d'un même corps.
- Ah, Seigneur, pardonne-moi, lui répondit alors Ève, je T'ai interrompu trop vite. Que Ta volonté divine s'accomplisse aussi pour mes enfants.
Adam và Eva bị đuổi khỏi thượng giới, phải làm nhà và làm ăn sinh sống trên một mảnh đất cằn cỗi. Adam làm ruộng, còn Eva thì dệt vải. Eva sinh năm một nên rất đông con, nhưng chẳng đứa nào giống đứa nào, một số đứa thì kháu khỉnh dễ thương, một số đứa khác thì lại xấu xí. Đã mấy chục năm trôi qua, một ngày kia thượng đế cho một thiên thần xuống báo trước cho vợ chồng Adam và Eva biết rằng thượng đế sẽ đến thăm và xem vợ chồng sống ra sao. Lòng mừng vui, Êva nghĩ thượng đế thật là khoan dung. Bà lau nhà dọn cửa sạch sẽ, trang trí lại cho đẹp mắt, trải cói ra sân phơi. Rồi bà gọi những đứa con kháu khỉnh lại, tắm rửa mặt mày cho sạch sẽ, chải đầu và mặc cho chúng quần áo mới. Êva còn dặn chúng phải vâng lời và ngoan ngoãn khi thượng đến đến thăm. Chúng phải cúi chào ngài, đưa tay cho ngài hôn, trả lời những câu hỏi của ngài cho rõ ràng mạch lạc. Còn những đứa con xấu xí không được ló mặt ra. Một đứa bà giấu trong đống cỏ khô, một đứa khác trên trần nhà, đứa thứ ba trong đống rơm, đứa thứ tư trong lò, đứa thứ năm trong hầm nhà, đứa thứ sáu trong thùng tô nô, đứa thứ bảy trong thùng rượu không, đứa thứ tám trùm cho chiếc áo lông thú đã cũ kỹ, còn đứa thứ chín và thứ mười chui trong chăn, đứa thứ mười một và mười hai giấu dưới tấm da bò. Vừa mới làm xong công việc thì bà nghe thấy tiếng gõ cửa. Nhìn qua khe cửa Adam tjhấy Thượng đế đang đứng ngoài cửa, ông kính cẩn ra mở cửa cho ngài vào. Những đứa con kháu khỉnh đứng thành hàng cúi chào và quỳ xuống đưa tay cho ngài hôn. Ngài ban ân đức cho từng đứa một. Ngài xoa đầu đứa thứ nhất và nói:
- Con sẽ trở thành vua một nước hùng cường.
Ngày cũng làm như vậy với đứa thứ hai:
- Con làm tể tướng.
Đứa thứ ba:
- Con làm bá tước.
Đứa thứ tư:
- Con là hiệp sĩ.
Đứa thứ năm:
- Con là nhà quý tộc.
Đứa thứ sáu:
- Con là thị dân.
Đứa thứ bảy:
- Con là lái buôn.
Đứa thứ tám:
- Con là nhà học giả.
Lần lượt cả mười hai đứa đều được ngài ban phước.
Thấy Thượng đế hiền lành và rộng lượng. Eva nghĩ bụng:
- Có lẽ mình lôi lũ xấu xí kia ra đây, thế nào ngài cũng ban ân đức cho chúng.
Bà gọi chúng ra khỏi chỗ ẩn, đứa thì ở đống cỏ khô, đứa thì ở đống rơm, đứa ở trong lò, v.v…. Lũ con thô kệch, bẩn thỉu, ghẻ lở lũ lượt bước tới.
Thượng đế mỉm cười và nói:
- Giờ ta ban phước cho các con.
Ngài xoa đầu đứa thứ nhất và nói:
- Con sẽ làm ruộng.
Đứa thứ hai:
- Con làm nghề chài lưới.
Đứa thứ ba:
- Con là thợ rèn.
Đứa thứ tư:
- Con làm nghề thuộc da.
Đứa thứ năm:
- Con làm nghề dệt vải.
Đứa thứ sáu:
- Con làm nghề thợ giày.
Đứa thứ bảy:
- Con làm nghề thợ may.
Đứa thứ tám:
- Con làm nghề gốm.
Đứa thứ chín:
- Con làm nghề kéo xe.
Đứa thứ mười:
- Con làm lái đò.
Đứa thứ mười một:
- Con làm mõ làng.
Đứa thứ mười hai:
- Con suốt đời đi ở.
Chứng kiến cảnh ban phước xong, Eva nói:
- Muôn tâu thượng đế, tại sao ngài ban phước không đồng loạt giống nhau. Tất cả đây đều là những đứa con sinh ra, vậy chúng cũng phải được ban phước lành như nhau mới phải chứ.
Thượng đế đáp:
- Eva, ngươi không hiểu điều ta làm. Ta có nhiệm vụ làm cho những đứa con của ngươi sẽ sống khắp nơi trên trái đất. Nếu đứa nào cũng là tể tướng, bá tước thì ai sẽ là người trồng ngũ cốc, đập lúa, xay bột và làm bánh? Ai sẽ là người làm lò rèn, dệt vải, đóng bàn ghế, xây nhà, làm vườn, thêu thùa may vá? Tùy theo khả năng mà mỗi người một việc, người này đỡ đần người kia để rồi tất cả cùng có ăn có mặc, hỗ trợ nhau như chân với tay.
Nghe xong Eva nói:
- Trời ơi, xin Thượng đế lượng thứ cho con, con nói mà không nghĩ kỹ. Ý định của ngài sẽ thành sự thực ở nơi những đứa con của con.

Dịch: Lương Văn Hồng, © Lương Văn Hồng




Comparez deux langues:













Donations are welcomed & appreciated.


Thank you for your support.