FRANÇAIS

Le sou volé

TIẾNG VIỆT

Những đồng Heller bị mất


Un midi, un père était assis à table avec sa femme et ses enfants, et un bon ami qui était venu leur rendre visite mangeait avec eux. Et, tandis qu'ils étaient assis et que midi sonna, l'étranger vit la porte s'ouvrir et un petit enfant tout pâle et vêtu de blanc entrer dans la pièce. L'enfant ne se retourna pas et ne dit rien non plus, et il alla tout droit dans la chambre voisine. Il en revint bientôt et ressortit tout aussi silencieusement par la porte. Il revint exactement de la même façon le deuxième et le troisième jours. L'étranger finit par demander au père à qui était ce bel enfant qui se rendait dans la chambre tous les midis. « Je ne l'ai pas vu, répondit le père, et je ne saurais dire à qui il est. » Le lendemain, quand l'enfant revint, l'étranger le montra au père, mais celui-ci ne le vit pas, et la mère et les enfants ne le virent pas non plus. L'étranger se leva alors, se dirigea vers la porte de la chambre, l'entrebailla et regarda à l'intérieur. Il vit l'enfant assis par terre, grattant et fouillant avec ardeur dans les fentes du plancher avec ses doigts. Mais dès qu'il remarqua l'étranger, l'enfant disparut. L'étranger raconta alors ce qu'il avait vu et décrivit l'enfant précisément. La mère le reconnut alors et dit: « Ah, c'est mon cher enfant qui est mort, il y a quatre semaines de cela. » Ils cassèrent le plancher et trouvèrent deux sous. Un jour, l'enfant les avait reçus de sa mère pour les donner à un pauvre homme, mais il s'était dit: « Tu pourras t'acheter une biscotte avec ça ». Il avait gardé les pièces et les avait cachées dans les fentes du plancher. Et c'est pour cette raison qu'il n'avait pu trouver le repos dans sa tombe et qu'il était revenu tous les midis pour chercher ses sous. Les parents donnèrent alors l'argent à un pauvre, et l'on ne revit plus jamais l'enfant par la suite.
Có lần hai vợ chồng nhà kia cùng con cái và khách ngồi ăn trưa. Đó là người bạn thân của gia đình. Mọi người đang ngồi ăn thì đồng hồ đánh chuông mười hai tiếng. Người khách thấy cửa bỗng nhiên từ từ mở, một đứa trẻ mặt mày xanh xao, vận đồ trắng tuyết bước vào. Nó chẳng ngó nhìn quanh mà cũng chẳng nói một lời nào cả, nó đi thẳng vào phòng bên cạnh. Một lát sau nó cũng im lặng từ từ bước ra cửa. Ngày thứ hai, ngày thứ ba nó cũng đến và đi như vậy. Thấy lạ người khách mới hỏi bạn mình rằng đó là con nhà ai mà trưa nào cũng lặng lẽ tới rồi lại lặng lẽ đi ra.
- Tôi không nhìn thấy gì cả, và cũng không biết nó là con nhà ai.
Đúng trưa ngày hôm sau đứa trẻ lại tới, khách chỉ cho chủ nhà, nhưng chồng cũng như vợ và con cái, chẳng ai nhìn thấy gì cả.
Khách đứng dậy đi sang phòng bên, hé mở cửa nhìn vào thì thấy đứa trẻ đang ngồi giữa nhà, hai tay đang đào cạy tìm một cái gì đó ở dưới kẽ hở của sàn nhà. Khi nhận thấy có người ngó nhìn, đứa trẻ biến mất.
Sau đó người khách thuật lại cho cả nhà nghe những điều chính mắt mình trông thấy, và tả lại cặn kẻ hình dáng đứa trẻ. Lúc bấy giờ vợ chủ nhà mới chợt nghĩ ra và nói:
- Trời ơi, đó chính là cháu nhà chúng tôi đấy, nó mới bỏ chúng tôi cách đây bốn tuần.
Hai vợ chồng chủ nhà cạy sàn nhà lên thì thấy hai đồng Heller. Đó chính là hai đồng Heller mà mẹ bảo cầm ra đưa cho một người ăn mày, nhưng đứa trẻ không đưa và nghĩ:
- Hai đồng Heller cũng mua được bánh mì tẩm đường rán, ta giữ lại mua bánh mì mà ăn cho thỏa chí thèm.
Đứa trẻ bèn cất giấu hai đồng Heller vào kẽ hở sàn nhà.
Chính vì chuyện ấy mà đứa trẻ không được yên thân dưới mồ, trưa nào cũng phải đi tìm những đồng Heller ấy.
Mấy hôm sau bố mẹ đứa trẻ đưa hai đồng Heller đó cho một người nghèo qua đường. Từ đó trở đi không ai nhìn thấy đứa trẻ kia nữa.

Dịch: Lương Văn Hồng, © Lương Văn Hồng




Comparez deux langues:













Donations are welcomed & appreciated.


Thank you for your support.