FRANÇAIS

L'épi de blé

TIẾNG VIỆT

Bông lúa


Il y a bien longtemps, quand Dieu lui-même se promenait encore sur la terre, la fertilité du sol était bien plus grande qu'elle ne l'est aujourd'hui: à l'époque, les épis portaient non pas cinquante ou soixante grains, mais quatre ou cinq cents. Les grains poussaient alors du bas de la tige jusque tout en haut: l'épi était aussi long que la tige elle-même. Mais les hommes sont ainsi faits que, dans l'opulence, ils ne respectent plus la bénédiction divine, et qu'ils deviennent indifférents et agissent à la légère. Un jour, une femme passait près d'un champ de blé, et son petit enfant, qui courait près d'elle, tomba dans une flaque et salit son petit habit. La mère arracha alors une poignée des beaux épis et s'en servit pour lui nettoyer son vêtement. Lorsque le Seigneur, qui passait justement par-là, vit cela, Il se mit en colère et dit: « Désormais, la tige de blé ne portera plus d'épi: les hommes ne sont plus dignes de ce don divin. » Ceux qui se trouvaient alentour entendirent cela et prirent peur, ils tombèrent à genoux et supplièrent le Seigneur de bien vouloir laisser encore quelque chose sur la tige: s'ils ne le méritaient pas eux-mêmes, qu'il le laisse au moins pour l'amour des poules innocentes, qui devraient sinon mourir de faim. Le Seigneur, qui prévoyait leur misère, eut pitié d'eux et leur accorda leur souhait. Il resta donc encore un peu d'épi tout en haut de la tige, et c'est ainsi qu'il pousse aujourd'hui.
Từ thuở xa xưa… khi thánh thần còn dạo chơi dưới trần gian, lúc đó đất màu mỡ hơn bây giờ rất nhiều. Hồi ấy bông lúa không chỉ có năm hay sáu chục chẽ mà là bốn tới năm trăm chẽ. Lúc bấy giờ hạt lúa bám quanh nhánh lúa từ gốc đến ngọn: nhánh lúa dài bao nhiêu thì bông lúa dài bấy nhiêu. Sống trong cảnh thừa thãi nên mọi người trở nên thờ ơ với lúa. Một ngày kia có một người đàn bà đi ngang qua cánh đồng lúa chín, đứa con nhỏ con bà chạy nhảy bị té xuống vũng bùn bẩn hết quần áo. Bà mẹ bứt ngay một nắm lúa chín để gột quần áo cho con. Vừa lúc ấy, thượng đế đi ngang qua. Nhìn thấy vậy, thượng đế nổi giận và nói:
- Từ nay trở đi lúa sẽ không trổ bông nữa, loài người không biết quý lộc trời.
Những người đứng quanh đó thấy vậy rất kinh hoàng, vội cầu khẩn thượng đế thương tình cho lúa trổ ít bông. Nếu như con người không xứng đáng với nó thì hãy vì những con gà vô tội kia, kẻo chúng lại phải chết đói. Thượng đế thấy trước cảnh khổ cực của con người nên rủ lòng thương và chấp thuận lời thỉnh cầu ấy. Do vậy nên lúa chỉ còn trổ bông như ngày nay.

Dịch: Lương Văn Hồng, © Lương Văn Hồng




Comparez deux langues:













Donations are welcomed & appreciated.


Thank you for your support.