TIẾNG VIỆT

Rận và bọ chó

FRANÇAIS

Le petit Pou et la petite Puce


Rận và bọ chó cùng nhau nấu bia bằng vỏ trứng. Rận té ngã vào lửa và bị chết thiêu. Bọ chó lăn ra khóc thương bạn. Cánh cửa buồng hỏi bọ chó:
- Tại sao anh lại khóc, anh Bọ chó?
- Vì Rận bị chết thiêu.
Và thế là Cánh cửa bắt đầu kêu kẽo kẹt. Chổi ở trong góc nhà hỏi:
- Tại sao lại kẽo kẹt thế, anh Cánh cửa?
- Tôi không kẽo kẹt sao được
Rận bị chết thiêu,
Bọ chó thương khóc.
Thế là chổi vung tứ phía quét. Một chiếc xe lăn qua thấy vậy hỏi:
- Tại sao anh lại vung lên thế, anh Chổi?
- Tôi không vung lên sao được
Rận bị chết thiêu,
Bọ chó thương khóc,
Cửa kêu kẽo kẹt.
Lúc đó chiếc xe nói:
- Thế tôi phải chạy nhỉ?
Rồi xe chạy băng băng. Đống phân thấy xe chạy qua liền hỏi:
- Tại sao lại chạy, anh Xe?
- Tôi không chạy sao được
Rận bị chết thiêu,
Bọ chó thương khóc,
Cửa kêu kẽo kẹt.
Chổi vung tứ phía.
Đống phân nói:
- Thế tôi phải bừng cháy nhỉ?
Rồi Đống phân rực cháy. Cây đứng cạnh đó hỏi:
- Tại sao lại bùng cháy thế, anh Phân?
- Tôi không cháy sao được
Rận bị chết thiêu,
Bọ chó thương khóc,
Cửa kêu kẽo kẹt.
Chổi vung tứ phía.
Xe chạy băng băng.
Cây nói:
- Thế thì tôi phải đung đưa nhỉ?
Rồi cây đung đưa mạnh tới mức lá cây rụng hết. Một cô gái mang bình đi lấy nước, thấy thế hỏi:
- Tai sao lại đung đưa thế, anh Cây?
- Tôi không đung đưa sao được
Rận bị chết thiêu,
Bọ chó thương khóc,
Cửa kêu kẽo kẹt.
Chổi vung tứ phía.
Xe chạy băng băng.
Đống phân bùng cháy.
Cô gái nói:
- Thế tôi phải đập vỡ bình đi nhỉ?
Rồi cô gái đập vỡ cái bình. Dòng suối thấy thế hỏi:
- Tại sao lại đập vỡ cái bình thế, cô gái?
- Tôi không đập sao được
Rận bị chết thiêu,
Bọ chó thương khóc,
Cửa kêu kẽo kẹt.
Chổi vung tứ phía.
Xe chạy băng băng.
Đống phân bùng cháy.
Cây rung rung đưa.
Suối nói:
- Ái chà, thế thì ta phải chảy nhỉ?
Rồi nước suối chảy, mỗi lúc một mạnh hơn và cuốn theo tất cả: cô gái, cây, đống phân, xe, chổi, cửa, rận và bọ chó.

Dịch: Lương Văn Hồng, © Lương Văn Hồng
Le petit pou et la petite puce vivaient ensemble, tenaient ensemble leur petite maison et brassaient leur bière dans une coquille d'œuf. Un jour le petit pou tomba dans la bière et s'ébouillanta. La petite puce se mit à pleurer à chaudes larmes. La petite porte de la salle s'étonna: "Pourquoi pleures-tu ainsi, petite puce?" – "Parce que le pou s'est ébouillanté."

La petite porte se mit à grincer et le petit balai dans le coin demanda: "Pourquoi grinces-tu ainsi, petite porte?" – "Comment pourrais-je ne pas grincer!

Le petit pou s'est ébouillanté,
La petite puce en perd la santé."

Le petit balai se mit à s'agiter de tous côtés. Une petite charrette qui passait par là, cria: "Pourquoi t'agites-tu ainsi, petit balai?" – "Comment pourrais-je rester en place!

Le petit pou s'est ébouillanté,
La petite puce en perd la santé,
La petite porte grince à qui mieux mieux."

Et la petite charrette dit: "Moi, je vais rouler," et elle se mit à rouler à toute vitesse. Elle passa par le dépotoir et les balayures lui demandèrent: "Pourquoi fonces-tu ainsi, petite charrette?" – "Comment pourrais-je ne pas foncer!

Le petit pou s'est ébouillanté,
La petite puce en perd la santé,
La petite porte grince à qui mieux mieux,
Le balai s'agite, sauve-qui-peut!"

Les balayures décidèrent alors: "Nous allons brûler de toutes nos forces," et elles s'enflammèrent aussitôt. Le petit arbre à côté du dépotoir demanda: "Allons, balayures, pourquoi brûlez-vous ainsi?" – "Comment pourrions-nous ne pas brûler!

Le petit pou s'est ébouillanté,
La petite puce en perd la santé,
La petite porte grince à qui mieux mieux,
Le balai s'agite, sauve-qui-peut!
La charrette fonce fendant les airs."

Et le petit arbre dit: "Alors moi, je vais trembler," et il se mit à trembler à en perdre toutes ses feuilles. Une petite fille, qui passait par là avec une cruche d'eau à la main, s'étonna: "Pourquoi trembles-tu ainsi, petit arbre?" – "Comment pourrais-je ne pas trembler!

Le petit pou s'est ébouillanté,
La petite puce en perd la santé,
La petite porte grince à qui mieux mieux,
Le balai s'agite, sauve-qui-peut!
La charrette fonce fendant les airs,
Les balayures brûlent en un feu d'enfer."

Et la petite fille dit: "Alors moi, je vais casser ma cruche," et elle la cassa. La petite source d'où jaillissait l'eau, demanda: "Pourquoi casses-tu ta cruche, petite fille?" – "Comment pourrais-je ne pas la casser!

Le petit pou s'est ébouillanté,
La petite puce en perd la santé,
La porte grince à qui mieux mieux,
Le balai s'agite, sauve-qui-peut!
La charrette fonce fendant les airs,
Les balayures brûlent en un feu d'enfer.
Et le petit arbre, le pauvre, du pied à la tête il tremble."

"Ah bon," dit la petite source, "alors moi, je vais déborder," et elle se mit à déborder. Et l'eau inonda tout en noyant, la petite fille, le petit arbre, les balayures, la charrette, le petit balai, la petite porte, la petite puce et le petit pou, tous autant qu'ils étaient.




So sánh thứ tiếng:













Donations are welcomed & appreciated.


Thank you for your support.