ENGLISH

Old Hildebrand

TIẾNG VIỆT

Bác Hildebrand già cả


Once upon a time lived a peasant and his wife, and the parson of the village had a fancy for the wife, and had wished for a long while to spend a whole day happily with her. The peasant woman, too, was quite willing. One day, therefore, he said to the woman, "Listen, my dear friend, I have now thought of a way by which we can for once spend a whole day happily together. I'll tell you what; on Wednesday, you must take to your bed, and tell your husband you are ill, and if you only complain and act being ill properly, and go on doing so until Sunday when I have to preach, I will then say in my sermon that whosoever has at home a sick child, a sick husband, a sick wife, a sick father, a sick mother, a sick brother or whosoever else it may be, and makes a pilgrimage to the Göckerli hill in Italy, where you can get a peck of laurel-leaves for a kreuzer, the sick child, the sick husband, the sick wife, the sick father, or sick mother, the sick sister, or whosoever else it may be, will be restored to health immediately."
"I will manage it," said the woman promptly. Now therefore on the Wednesday, the peasant woman took to her bed, and complained and lamented as agreed on, and her husband did everything for her that he could think of, but nothing did her any good, and when Sunday came the woman said, "I feel as ill as if I were going to die at once, but there is one thing I should like to do before my end I should like to hear the parson's sermon that he is going to preach to-day." On that the peasant said, "Ah, my child, do not do it -- thou mightest make thyself worse if thou wert to get up. Look, I will go to the sermon, and will attend to it very carefully, and will tell thee everything the parson says."

"Well," said the woman, "go, then, and pay great attention, and repeat to me all that thou hearest." So the peasant went to the sermon, and the parson began to preach and said, if any one had at home a sick child, a sick husband, a sick wife, a sick father a sick mother, a sick sister, brother or any one else, and would make a pilgimage to the Göckerli hill in Italy, where a peck of laurel-leaves costs a kreuzer, the sick child, sick husband, sick wife, sick father, sick mother, sick sister, brother, or whosoever else it might be, would be restored to health instantly, and whosoever wished to undertake the journey was to go to him after the service was over, and he would give him the sack for the laurel-leaves and the kreuzer.

Then no one was more rejoiced than the peasant, and after the service was over, he went at once to the parson, who gave him the bag for the laurel-leaves and the kreuzer. After that he went home, and even at the house door he cried, "Hurrah! dear wife, it is now almost the same thing as if thou wert well! The parson has preached to-day that whosoever had at home a sick child, a sick husband, a sick wife, a sick father, a sick mother, a sick sister, brother or whoever it might be, and would make a pilgrimage to the Göckerli hill in Italy, where a peck of laurel-leaves costs a kreuzer, the sick child, sick husband, sick wife, sick father, sick mother, sick sister, brother, or whosoever else it was, would be cured immediately, and now I have already got the bag and the kreuzer from the parson, and will at once begin my journey so that thou mayst get well the faster," and thereupon he went away. He was, however, hardly gone before the woman got up, and the parson was there directly.

But now we will leave these two for a while, and follow the peasant, who walked on quickly without stopping, in order to get the sooner to the Göckerli hill, and on his way he met his gossip. His gossip was an egg-merchant, and was just coming from the market, where he had sold his eggs. "May you be blessed," said the gossip, "where are you off to so fast?"

"To all eternity, my friend," said the peasant, "my wife is ill, and I have been to-day to hear the parson's sermon, and he preached that if any one had in his house a sick child, a sick husband, a sick wife, a sick father, a sick mother, a sick sister, brother or any one else, and made a pilgrimage to the Göckerli hill in Italy, where a peck of laurel-leaves costs a kreuzer, the sick child, the sick husband, the sick wife, the sick father, the sick mother, the sick sister, brother or whosoever else it was, would be cured immediately, and so I have got the bag for the laurel-leaves and the kreuzer from the parson, and now I am beginning my pilgrimage." - "But listen, gossip," said the egg-merchant to the peasant, "are you, then, stupid enough to believe such a thing as that? Don't you know what it means? The parson wants to spend a whole day alone with your wife in peace, so he has given you this job to do to get you out of the way."

"My word!" said the peasant. "How I'd like to know if that's true!"

"Come, then," said the gossip, "I'll tell you what to do. Get into my egg-basket and I will carry you home, and then you will see for yourself." So that was settled, and the gossip put the peasant into his egg-basket and carried him home.

When they got to the house, hurrah! but all was going merry there! The woman had already had nearly everything killed that was in the farmyard, and had made pancakes, and the parson was there, and had brought his fiddle with him. The gossip knocked at the door, and woman asked who was there. "It is I, gossip," said the egg-merchant, "give me shelter this night; I have not sold my eggs at the market, so now I have to carry them home again, and they are so heavy that I shall never be able to do it, for it is dark already."

"Indeed, my friend," said the woman, "thou comest at a very inconvenient time for me, but as thou art here it can't be helped, come in, and take a seat there on the bench by the stove." Then she placed the gossip and the basket which he carried on his back on the bench by the stove. The parso, however, and the woman, were as merry as possible. At length the parson said, "Listen, my dear friend, thou canst sing beautifully; sing something to me." - "Oh," said the woman, "I cannot sing now, in my young days indeed I could sing well enough, but that's all over now."

"Come," said the parson once more, "do sing some little song."

On that the woman began and sang,

"I've sent my husband away from me
To the Göckerli hill in Italy."
Thereupon the parson sang,
"I wish 'twas a year before he came back,
I'd never ask him for the laurel-leaf sack."
Hallelujah.
Then the gossip who was in the background began to sing (but I ought to tell you the peasant was called Hildebrand), so the gossip sang,
"What art thou doing, my Hildebrand dear,
There on the bench by the stove so near?"

Hallelujah.
And then the peasant sang from his basket,
"All singing I ever shall hate from this day,
And here in this basket no longer I'll stay."
Hallelujah.
And he got out of the basket, and cudgelled the parson out of the house.
Ngày xửa ngày xưa có một đôi vợ chồng nông dân. Vị cha xứ ở thôn rất thích vợ người nông dân đó, mong có một lần cả ngày thỏa chí vui vẻ với chị ta. Chị ta cũng có ý như vậy. Có lần cha xứ nói với chị ta:
- Này chị kia đáng yêu, tôi đã nghĩ ra một cách để chúng ta có thể sống vui vầy bên nhau cả một ngày. Thứ tư tuần tới, bạn cứ nằm trên giường, rồi nói với chồng mình ốm. Bạn khóc lóc thảm thiết, giả như bị ốm thật tới ngày chủ nhật. Khi giảng đạo, tôi sẽ nói với mọi người rằng, nhà ai có con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó bị ốm thì phải hành hương tới núi Gõckerli vùng Wãlisch dâng cúng một túi lá nguyệt quế và một đồng tiền Kreuzer thì bệnh tình của con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó sẽ thuyên giảm.
Chị nông dân kia trả lời ngay:
- Tôi nhất định làm như vậy!
Tới ngày thứ tư, chị ta nằm trên giường rên la dữ dội. Người chồng cho chị ta uống thuốc nhưng bệnh cũng chẳng thuyên giảm. Đến ngày chủ nhật chị ta nói:
- Tôi thấy rất mệt, có lẽ khó mà qua được. Nhưng trước khi chết, tôi muốn được nghe cha xứ giảng đạo buổi hôm nay.
Người chồng bảo:
- Thôi, đừng có đi. Nếu mình gắng đứng dậy, bệnh tình sẽ nặng hơn. Để tôi đi nghe giảng đạo, tôi sẽ lắng nghe để nhớ những gì cha xứ giảng để về kể lại cho mình nghe.
Người vợ nói:
- Ờ, thế cũng được. Ông đi nghe giảng đạo, nhưng nhớ lắng nghe để về kể lại nhé.
Bác nông dân đi nghe cha xứ giảng đạo. Cha xứ nói rằng, nhà ai có con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó bị ốm thì phải có người đi hành hương tới núi Gõckerli vùng Wãlisch, rồi dâng cúng một túi lá nguyệt quế và một đồng tiền Kreuzer thì bệnh tình của con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó sẽ thuyên giảm. Ai có người nhà bị bệnh thì sau buổi cầu kinh tới gặp cha. Bác nông dân mừng như mở cờ trong bụng. Ngay sau buổi cầu kinh, bác đến gặp cha xứ để đưa túi lá nguyệt quế và một đồng tiền Kreuzer. Rồi bác đi bộ về nhà, bác đứng trước cửa gọi với vào trong nhà:
- Ôi, bà vợ của tôi! Mình sẽ hết bệnh và khỏe ngay lại thôi. Hôm nay cha xứ nói rằng, nhà ai có con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó bị ốm thì phải có người đi hành hương tới núi Gõckerli vùng Wãlisch, rồi dâng cúng một túi lá nguyệt quế và một đồng tiền Kreuzer thì bệnh tình của con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó sẽ thuyên giảm. Tôi đã nhận ở cha xứ chiếc túi đựng lá nguyệt quế và đồng tiền Kreuzer. Tôi phải đi hành hương ngay để mình mau khỏe lại.
Ngay sau đó bác nông dân lên đường. Bác vừa ra khỏi nhà thì chị vợ đứng dậy. Cha xứ cũng rất nhanh mò tới cùng với chị ta vui vẻ! Bác nông dân cứ đi mải miết nhắm làm sao mình tới núi Gõckerli càng nhanh càng tốt. Đang đi, bác gặp một người bán trứng gà vừa từ chợ đi ra. Bác ta hỏi:
- Này, anh bạn thân mến, đi đâu mà có vẻ vội vã vậy?
- À, anh bạn yêu quý, vợ tôi ốm. Tôi nghe cha xứ giảng đạo nói rằng, nhà ai có con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó bị ốm thì phải có người đi hành hương tới núi Gõckerli vùng Wãlisch, rồi dâng cúng một túi lá nguyệt quế và một đồng tiền Kreuzer thì bệnh tình của con cái, vợ chồng, cha mẹ, anh chị em hoặc một ai đó sẽ thuyên giảm. Tôi đã nhận túi lá nguyệt quế và đồng tiền Kreuzer ở cha xứ, giờ tôi đang trên đường đi hành hương.
Người kia nói:
- Này ông bạn Hans, sao lại nghĩ giản đơn thế. Ai lại đi tin những lời nói ấy! Bạn có biết nó ngụ ý gì không? Cha xứ muốn nô giỡn vui vẻ với vợ bạn một hôm cho nên đã nói như vậy để lừa anh bạn đi khỏi nhà.
- Tôi không biết lời nói của anh có đúng hay không, cứ thử xem!
Ông bạn nói:
- Cứ nghe tôi, ngồi trong giỏ đựng trứng này, tôi vác bạn về nhà, chính bạn sẽ thấy mọi thứ!
Bác nông dân nghe theo, ngồi vào trong giỏ trứng. Khi cả hai về, thấy trong nhà không khí vui vẻ, chị vợ bác nông dân đã bắt gà làm thịt, nấu nướng đủ món. Cha xứ đã mang đàn violon tới. Người bạn bác nông dân gõ cửa, trong nhà có tiếng hỏi, ai ở ngoài đó. Bác ta nói:
- Tôi đây mà, chị bạn. Tôi xin trọ tối nay ở đây, vì trứng gà bán chưa hết. Trời đã tối lại đường xa, trứng nặng quá.
Chị ta nói:
- Vâng, thế cũng được. Kể ra cũng không tiện lắm, nhưng chẳng có cách nào khác, bác vào đi và ngồi ở chiếc ghế bên cạnh lò sưởi.
Người bạn vào nhà, đặt giỏ trứng xuống và ngồi ở ghế dài bên cạnh lò sưởi. Cha xứ và chị nông dân tươi cười vui vẻ, cha xứ nói:
- Chị bạn thân mến, nghe nói chị hát hay lắm. Bạn hát cho chúng tôi nghe một bài đi!
Chị ta bảo:
- Hồi còn trẻ tôi cũng hay hát, nhưng giờ không hát được nữa.
Cha xứ lại nói:
- Ồ hát đi, chỉ hát một bài thôi!
Chị ta liền hát:
- Tôi cử chồng tôi đi hành hương,
Tới núi Gõckerli vùng Wãlisch
Cha xứ hát nối tiếp:
- Tôi mong hắn phải ở lại đó một năm
Để tôi không phải hỏi về chiếc túi đựng lá nguyệt quế
Thế có phải là mừng biết bao!
Bạn bác nông dân hát theo:
- Ái chà, anh chàng Hildebrand thân mến,
Anh làm gì ở trong giỏ trứng?
Anh thấy chưa!
Bác nông dân (tên là Hildebrand) ở trong giỏ hát vọng ra:
- Giờ thì hết chịu nổi rồi,
Tôi ra khỏi giỏ trứng đây!
Bác bước ra khỏi giỏ trứng, vác gậy đuổi cha xứ ra khỏi nhà.

Dịch: Lương Văn Hồng, © Lương Văn Hồng




Compare two languages:













Donations are welcomed & appreciated.


Thank you for your support.