Truyện cổ Grimm hay nhất
Anh em nhà Grimm (Trang 2)
29Hên xui
Bác nông dân đem bò ra chợ và bán được bảy Taler. Dọc đường về, bác đi qua một cái chuôm, bác nghe tiếng ếch kêu: Ắc, ắc, ắc(acht, acht, acht). Bác ta nghĩ: - Lạ thật, rõ ràng mình bán con bò được bảy Taler, tại sao chúng nó lại nói là tám. Bác tới gần chuôm và nói: - Đồ ngu si dốt nát chúng mày. Không hiểu gì cả, bảy Taler chứ không phải tám, nghe chưa. Tiếng ếch kêu đáp lại: - Ắc, ắc, ắc, ắc. - Nếu không tin để ta đếm lại cho mà coi. Nói rồi bác nông dân lấy tiền ra đếm, cứ hai mươi bốn xu là một Thalơ. Nhưng đám ếch kia đâu có biết đếm, chúng lại kêu: - Ắc, ắc, ắc, ắc. Bác nông dân nổi cáu:Đọc truyện →
32Chú thợ may nhỏ thó can đảm
Vào một buổi sáng mùa hè đẹp trời, một chú thợ may bé nhỏ ngồi trên phản bên cửa sổ chăm chú khâu, trong lòng có vẻ khoan khoái lắm. Chợt có bác nông dân đi qua phố rao hàng: - Mứt táo ngon đây, mứt táo ngon đây. Tiếng rao nghe bùi tai, chú thợ may thò đầu ra ngoài cửa sổ gọi: - Lại đây, bà ơi, ở đây chắc bà bán hết hàng chứ không chơi. Bà khệ nệ mang thúng hàng nặng trèo lên ba bậc thang tới tận chỗ chú thợ may ngồi. Bà giở cho chú xem tất cả các loại mứt. Ngó xem hết bình nọ đến bình kia, chú còn đưa lên mũi ngửi, ngửi chán rồi nói: - Mứt ngửi nghe chừng ngon đấy, bà cân cho tôi bốn Lốt đi,Đọc truyện → 33Hai anh em
Xưa có hai anh em, người anh giàu có mà người em thì nghèo. Người anh là thợ vàng, vốn tính ác nghiệt, người em sống bằng nghề bện chổi bán. Người em có hai đứa con trai sinh đôi, chúng giống nhau như hai giọt nước. Hai đứa bé thỉnh thoảng lui tới nhà bác, mong kiếm chút thức ăn thừa. Có lần, người em nghèo khó vào rừng đốn củi, thấy một con chim lông vàng óng ánh mà xưa nay chưa từng trông thấy. Anh nhặt đá ném, may mà trúng chim, nhưng chỉ rụng có một chiếc lông vàng, còn chim bay mất. Anh nhặt lông chim mang về cho người anh. Ngắm nhìn lông chim, rồi người anh bảo: - Đúng là vàng thật đấy!Đọc truyện → 40Ngôi nhà trong rừng
Có một bác tiều phu nghèo sống với vợ và ba cô con gái trong một túp lều nhỏ ở ven một khu rừng hẻo lánh. Một buổi sớm, lúc sắp đi làm, bác dặn vợ: - Hôm nay mình sai đứa con cả mang cơm trưa vào rừng cho tôi nhé, về giữa buổi sợ làm không xong việc. Bác còn nói thêm: - Để con khỏi lạc đường, tôi đem theo một túi kê, rải dọc lối đi. Khi mặt trời lên tới đỉnh đầu thì cô con gái lớn mang một nồi xúp lên đường. Nhưng sẻ đồng, sẻ rừng, chim sơn ca và hoa mai, sáo sậu và phù dung đã mổ nhặt ăn hết kê từ lâu rồi, vì thế cô bé không tìm thấy dấu đường nào cả. Cô cứ đi liều, đi mãi cho tới khi mặt trờĐọc truyện → 45Những người tí hon
HAI CHÚ TÍ HON Xưa có bác thợ giày, chẳng tội tình gì mà làm ăn cứ ngày một sa sút, gia sản cuối cùng còn lại là miếng da chỉ vừa đủ đóng một đôi giày. Tối bác ngồi đo cắt, định sáng hôm sau sẽ khâu thành giày. Vốn tính phúc hậu, cắt xong, bác yên trí lên giường, mới đặt mình xuống bác đã ngáy o o. Sáng hôm sau, bác tính ngồi vào chỗ làm thì thấy đôi giày đã đóng xong để ở trên mặt bàn. Bác lấy làm lạ, chẳng hiểu tại sao nó lại làm như vậy. Cầm giày lên ngắm bác thấy giày đóng thật đẹp, đường kim mũi chỉ cẩn thận, sạch sẽ, không lỗi chỗ nào, sạch đẹp như một công trình của thợ cả. Ít lâu sau cĐọc truyện →